Đây là lần đầu tiên Đan Nhạn Ti quan sát cô gần đến vậy, gần đến mức có thể thấy cả lớp lông tơ mịn trên mặt. Lông mày cô là dáng mày lá liễu nhạt, đường cong mềm mại, hàng mi dài và hơi cong, như đôi bàn chải nhỏ, khiến Đan Nhạn Ti không kìm được đưa tay chạm khẽ.
Ngay khoảnh khắc sau, cô mở bừng mắt.
Đan Nhạn Ti phải thừa nhận, Tiêu Vận Thư không đeo kính trông càng xinh đẹp.
“Chị ơi, chúng ta đi đâu thế?”
“Về nhà chị nhé? Được không?” Đan Nhạn Ti dịu dàng dỗ dành.
“Nhà chị…” Tiêu Vận Thư đảo mắt, trông như đang nghiêm túc suy nghĩ. “Nhà chị có mèo con không?”
Đan Nhạn Ti vừa buồn cười vừa bực, cạo nhẹ mũi cô: “Em chỉ nghĩ đến mèo con thôi à? Thích nó thế sao? So với chị, hình như em thích nó hơn nhỉ?” Nói xong, cô giả vờ làm bộ mặt buồn bã.
Tiêu Vận Thư thấy cô thất vọng, hoảng hốt, vội lắc đầu: “Không, không phải! Em thích chị nhất, em chỉ thích mình chị thôi.” Say rượu khiến Tiêu Vận Thư chẳng còn kiềm chế, ngay cả chữ “thích” mà bình thường cô chưa từng dám nói, giờ cũng tuôn ra dễ dàng.
Chữ “thích” vừa thốt ra, ý nghĩa của nó đã quá rõ ràng.
Đan Nhạn Ti mỉm cười nhẹ nhõm. Cô đã nhận được điều mình muốn, nhưng vẫn muốn trêu cô thêm chút nữa.
“Thích kiểu nào?” Cô chậm rãi ghé môi sát tai Tiêu Vận Thư, giọng trầm thấp, mê hoặc.
“Là… muốn mãi mãi ở bên chị, kiểu thích đó.”
Tiêu Vận Thư không còn phân biệt nổi mình say hay tỉnh, hay đang nửa mơ nửa thực.
Nhưng khi ôm lấy chiếc cổ mảnh mai của người trong lòng, ngửi mùi hương dễ chịu từ tóc cô, tất cả đều nói với cô rằng những gì đang xảy ra là thật. Cô không muốn trốn tránh nữa.
“Lần đầu tiên gặp chị, em đã thích chị rồi. Nụ cười của chị đẹp lắm, đôi mắt chị như chứa cả một hồ rượu. Lúc đó, em chỉ nghĩ, nếu được quen biết chị thì tốt biết bao.”
Nói đến đây, cô bỗng nghẹn ngào: “Ban đầu, em nghĩ chỉ cần làm bạn với chị là đủ. Cả đời này, em chưa từng khao khát điều gì, chỉ có chị là ngoại lệ. Như chị thấy đấy, em là một Alpha yếu đuối, không cao lớn, không có bờ vai rộng. Từ nhỏ, em đã bị người ta coi thường. Nhưng dù em thế này, em vẫn muốn ôm một chút hy vọng với chị. Dù em thế này, em vẫn muốn trở thành cảng biển của chị, để làm bến đỗ cho chị.”
Đan Nhạn Ti, vốn luôn điềm tĩnh, cuối cùng không kìm được, cúi xuống hôn lên môi Tiêu Vận Thư.
Vì hơi mạnh, không cẩn thận chạm vào răng, nhưng cả hai không hề tách ra.
Đó là một nụ hôn dịu dàng mà lưu luyến. Tiêu Vẫn Thư chỉ cảm thấy môi mình được bao bọc bởi sự ấm áp, chiếc lưỡi nóng ẩm chẳng còn nơi trốn, bị lưỡi cô quấn lấy, áp sát.
Nếu đây là mơ, cô nguyện mãi mãi không tỉnh lại.
…
Nụ hôn kết thúc, cả hai đều thở hổn hển.
Họ ôm nhau chặt chẽ, trán kề trán, môi gần trong gang tấc.
Tiêu Vận Thư nghe cô chậm rãi thốt ra một câu:
“Em không cần làm cảng biển của chị, vì chị sẽ là cảng biển của em.”
Chị sẽ là cảng biển của em, để em dựa vào.
…
Chiếc xe lao nhanh trên quốc lộ, đủ để thấy sự nôn nóng của người cầm lái.
Đan Nhạn Ti lái xe như bay. Một chút mùi hương hoa súng từ pheromone của cô gái lan tỏa trong xe, khiến cô suýt nữa không kiềm chế được. Cô biết rõ trong xe không phải nơi thích hợp để xảy ra chuyện, huống chi lại đang trong kỳ nhạy cảm. Trong xe chẳng có gì chuẩn bị, họ cần về nhà ngay lập tức.
Cô bật hệ thống thông gió, nhưng dù chỉ một chút hương cũng đủ khiến cô phát điên. Cơ thể cô đã bắt đầu phản ứng.
Tiêu Vận Thư lúc này đã tỉnh táo hơn. Cô không biết Đan Nhạn Ti đang trong kỳ động dục, nên có chút áy náy: “Chị, chị ổn chứ?”
“Không sao.” Đan Nhạn Ti cong môi, cười tinh nghịch. “Có em là không sao rồi.”
Tiêu Vận Thư cắn môi, nghĩ đến những gì sắp xảy ra, lòng cô đã ngập tràn ngại ngùng.
…