Chương 1

“Đó là câu đầu tiên trong một cuốn tiểu thuyết rất quan trọng.”

Mạnh Bộ Thanh cầm điếu thuốc trong tay, ngậm mà không rít, cuối cùng vẫn đưa lại cho cậu trai tóc vàng ngồi cạnh.

“Dùng làm chữ ký thôi, không được à?”

“Có ai nói không được đâu.” Cậu con trai mặc áo khoác da ở góc phòng lầm bầm: “Chỉ tò mò là trích từ tiểu thuyết nào.”

Bọn họ quanh co, giả vờ hỏi han bâng quơ.

Kỳ thực, mấy đứa này đã mổ xẻ dòng trạng thái mới đổi của Mạnh Bộ Thanh tối qua không biết bao nhiêu lần.

“À.” Mạnh Bộ Thanh cong môi cười: “Thế các cậu tính đọc sách rồi à?”

Một đám “thanh niên hư hỏng” lẫn lộn trong xã hội liếc mắt nhìn nhau. Tóc vàng dứt khoát thừa nhận:

“Đọc với chả viết gì, bọn này trông giống biết chữ à? Chỉ tò mò xem chị Mạnh thích tiểu thuyết gì thôi.”

Cả phòng im lặng vài giây.

Mạnh Bộ Thanh mím môi, lúm đồng tiền xinh xắn trên má khẽ hiện lên, thành thật đáp:
“Lúc đổi chữ ký, tôi mới đọc được có một chương.”

Cô liếc nhìn về phía cửa:
“Có khách đến.”

Tiệm in màu thực ra đã đóng cửa từ lâu.

Một cô bé đeo balo nặng trĩu đứng chần chừ ngoài cửa, trời tối lại lạnh, áo mặc mỏng manh khiến đầu mũi đỏ ửng vì rét. Ánh mắt luống cuống, nhỏ giọng nói: “Anh em bảo em đến.”

“Ồ ồ, vào ngồi đi em.” Tóc vàng lập tức bật dậy, vừa dọn chỗ trống, vừa giải thích với mọi người: “Em gái của Lý Phong đấy, đến ngồi làm bài tập chút. Lên cấp ba rồi phải không?”

Cô bé gật đầu, rụt rè bước vào.

Khi tháo balo xuống, cô không kìm được mà lén nhìn quanh.

Trong phòng mở máy sưởi, vừa ngột ngạt vừa bừa bộn, chật chội. Máy in kê sát bên chiếc ghế sofa da cũ, trên đầu ghế ấy ngồi một chị gái xinh đẹp, chống tay lên má, dáng ngồi hơi phóng túng.

Giữa một đám trai trẻ “bụi đời”, không rõ là hòa hợp hay lạc lõng.

Ai cũng gọi chị ấy là “Chị Mạnh”.

Cô bé mở vở bài tập, rồi lại liếc nhìn chị ấy.

Thật sự rất đẹp, kiểu đẹp hoàn toàn khác với các chị xinh đẹp trong trường cô.

Ngồi thôi cũng thấy dáng người cao ráo, chơi điện thoại hững hờ, mặc bộ đồ đen rộng rãi thoải mái. Mảnh mai, cao và toát lên vẻ đẹp không ràng buộc, tự do, như chẳng buồn để tâm đến mọi thứ.

“Có bài nào không hiểu cứ hỏi chị ấy.” Tóc vàng bắt gặp ánh mắt của cô bé, cười cười nói: “Chị ấy là sinh viên đại học, học giỏi lắm.”

Cô bé vừa mừng rỡ vừa bất ngờ:
“Đại học Thâm sao ạ?”

Cô buột miệng nói ra tên trường đại học hạng nhất gần đây – ngôi trường mơ ước của cô.

“Không phải đâu.” Mạnh Bộ Thanh nghe thấy liền ngẩng đầu khỏi điện thoại, cười xòa: “Đừng nghe mấy người đó nổ. Chị học dốt lắm, kiểu ôn thi vào phút chót mà còn bị tủ đè ấy.”

Mọi người trong phòng đều phá lên cười.

“Hình như chưa từng thấy chị Mạnh học bao giờ.”

“Chuẩn luôn, nhớ là trước kỳ thi đại học chị ấy còn hô đi chơi game cơ mà. Đỉnh!”

“Chị Mạnh cũng nên học chút đi chứ.”

“Được rồi.” Mạnh Bộ Thanh trừng mắt liếc bọn họ một cái: “Ba mẹ tôi còn chẳng nói gì, mấy người lắm lời làm gì? Còn nữa, nói nhỏ thôi, đừng làm phiền em gái người ta học bài.”

Cô bé vội nói: “Không sao đâu ạ.”

Thì ra chị đẹp ấy học không giỏi… Cô có chút thất vọng, nhưng rồi lại dâng lên chút cảm kích mơ hồ.

Sau khi theo anh trai bỏ học lên thành phố làm việc, cô đã gặp nhiều “chị đại” giống thế – hút thuốc, uống rượu, lăn lộn với xã hội, nhưng vẫn thường dặn cô phải chăm học, sống tốt, và âm thầm bảo vệ cô chỉ vì cô còn đi học.

Cả căn phòng dần yên tĩnh, tiếng điều hòa thổi ấm nghe rõ mồn một.

Trên bàn trà bằng kính, có một rổ quýt cam đã héo, bóc ra rồi mới thấy vỏ mỏng, tép mọng, nước ngọt mát lành.

Tóc vàng chọn mấy quả đặt cạnh tay cô bé, nhắc em ăn đi.

Một lát sau, Mạnh Bộ Thanh nhận được tin nhắn giao hàng thành công. Cô nhắn xác nhận với giáo vụ, nhận được hồi âm ổn thỏa.

Cô đứng dậy vẫy tay: “Đi đây, mọi người cứ chơi nhé.”

“Giờ đi luôn à? Để Hạo đưa về nha?”

“Không cần.”

Mạnh Bộ Thanh không quay đầu, vẫy tay sau lưng: “Hẹn gặp lại.”

Cô vừa đẩy cửa, gió lạnh bên ngoài liền luồn qua cổ áo. Cô vội cúi đầu, nhắn cho Tả Hiểu Vân rằng đã lo xong, rồi đội mũ lên, bước nhanh về hướng nhà.

Điện thoại rung liên tục.

[Tả Hiểu Vân: Quá tốt rồi quá tốt rồi quá tốt rồi! Cậu tốt đến mức tớ chẳng biết cảm ơn sao cho đủ!]

[Tả Hiểu Vân: Tớ mà được duyệt tiền là mời cậu ăn ngay, muốn ăn gì cũng được!]

[Tả Hiểu Vân: Xin lỗi lại làm phiền cậu nữa rồi…]