“…”
Mạnh Bộ Thanh hơi lúng túng, thầm nghĩ, mình bị hiểu lầm là kẻ bám theo biến thái rồi sao?
Chỉ là giây sau, người kia khẽ cong môi cười, dịu dàng hỏi: “Em đi học về à?”
“Không.” Mạnh Bộ Thanh ngẩn người, ai lại đi học đến tận mười một rưỡi đêm. Cô thành thật đáp: “Tôi không còn đi học nữa. Mới đi chơi về.”
Liếc thấy chiếc vali to tướng bên cạnh mỹ nhân, cô tự cho là hiểu được lý do bị bắt chuyện.
Bèn thoải mái nói: “Cái vali này to thật đấy, chị kéo một mình chắc bất tiện. Hay là chị nghiêng nó ra, tôi đi trước xách đầu, chị giữ đuôi phía sau nhé?”
“Được thôi.”
Người phụ nữ đáp lại, rồi bỗng dừng một chút, khẽ mím môi, cười mà như trêu ghẹo: “Nhưng tôi đang mang giày cao gót, thế cũng bất tiện lắm. Hay là… Em giúp tôi xách luôn đi, cảm ơn em trước nhé.”
“……”
Mạnh Bộ Thanh ngơ ngác nhìn cô ấy, rồi lại sững người lần nữa.
Cô đã mở lời giúp đỡ là tốt lắm rồi, sao người ta lại có thể mặt dày đến thế?
Thế nhưng khi đối mặt với ánh mắt lấp lánh như đang thăm dò kia, cùng giọng nói mềm mại nhỏ nhẹ ấy, lời từ chối lại nghẹn trong cổ họng không sao thốt ra nổi.
Rất kỳ lạ. Mạnh Bộ Thanh vốn nổi tiếng là kiểu người có thể thẳng thừng nói “không”, “không được”, “không thích” mà chẳng hề ngại ngần.
Cô cúi người nhấc chiếc vali của người phụ nữ kia lên, im lặng bước nhanh lên lầu.
Đi được mấy tầng, cô mới hỏi: “Chị ở tầng mấy?”
“Cứ đi tiếp đi.”
“Chị chắc là ở tầng này rồi đấy.” Đến tầng năm, Mạnh Bộ Thanh cuối cùng cũng dừng lại thở dốc, nói: “Lên nữa là tới sân thượng rồi.”
“Ừm, tiếp tục đi.”
Mạnh Bộ Thanh suýt nữa thì trợn trắng mắt.
Cô xách lên tầng cuối cùng, đặt vali trước cửa nhà.
Vài bước đã tới căn hộ đối diện, cô móc chìa khóa ra mở cửa nhà mình. Vừa tra chìa vào ổ, đã nghe thấy tiếng lăn bánh vali và tiếng giày cao gót gõ trên nền xi măng, lần nữa vang lên sát phía sau lưng.
Cô quay phắt đầu lại: “Chị còn chuyện gì nữa à?”
“Tôi cũng ở đây mà.” Quý Uyển chỉ vào cánh cửa, vẻ mặt ngây thơ vô tội: “Quên chưa tự giới thiệu, tôi tên là Quý Uyển, tạm coi là bạn… Của ba em.”
Mạnh Bộ Thanh nghẹn lời, nuốt cơn thô tục xuống, cẩn trọng nói: “Ba tôi mất được một tháng rồi.”
“Tôi biết. Em đã xem di chúc của ông ấy chưa?”
“Ông ấy không để lại di chúc.”
“Có đấy.” Quý Uyển lấy từ trong túi ra hai tờ giấy in, đưa cho cô, giọng nói trầm thấp dịu dàng: “Em xem qua trước đi.”
Mạnh Bộ Thanh nhíu mày, nhận lấy rồi đọc lướt thật nhanh.
Nội dung về việc phân chia tài sản rất đơn giản, tất cả, bao gồm cả căn nhà này, đều thuộc quyền sở hữu chung của cô và Quý Uyển.
WTF?
Cô vừa định bật ra câu đó, nhưng nét chữ quen thuộc của cha cô, lại còn kèm theo bản công chứng chính thức… Tất cả khiến trò đùa này trở nên quá sức chân thật.
Mạnh Bộ Thanh cau mày, lần nữa đánh giá lại người phụ nữ kia, giọng bình tĩnh: “Dù chị có lấy được thứ này bằng cách nào, thì nó cũng trái với đạo lý xã hội, chắc chắn vô hiệu. Nếu chị không đi, tôi sẽ gọi cảnh sát.”
“Trái đạo lý sao, vậy sao lại có dấu công chứng?” Quý Uyển đưa ra điện thoại, mở lịch sử giao dịch ngân hàng: “Ba em trước khi mất nợ tôi tám triệu tệ chưa trả. Khoản thừa kế trong di chúc thực ra chỉ là để trừ nợ. Tính ra tôi vẫn bị thiệt.”
“Sao ba tôi lại nợ chị tám triệu?! Chị lừa đảo ông ấy à?!”
“Ông ấy khởi nghiệp, kéo tôi đầu tư. Trước khi mất còn nhờ tôi chăm sóc em.” Quý Uyển khẽ nhếch môi, nụ cười mơ hồ không rõ ý: “Trùng hợp là tôi cũng mới mất nhà, nên dứt khoát dọn tới ở cùng em một thời gian. Làm phiền nhé.”
Mạnh Bộ Thanh: “…”
Thông tin quá nhiều, tình huống quá phức tạp.
Cô chỉ biết đứng đơ người, mắt tròn xoe, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn hóa ngốc mà trừng mắt nhìn Quý Uyển.
…
Đứng mãi ngoài hành lang cũng không phải cách, Mạnh Bộ Thanh tạm thời để cô ấy vào nhà.
Phòng khách tối om, Mạnh Bộ Thanh đứng tựa vào tường ở lối vào, tay giấu sau lưng, nhìn chằm chằm Quý Uyển: “Hiểu rồi, vậy chị đến đây là để đòi nợ?”
“Có thể nói vậy.”
Quý Uyển đưa mắt nhìn quanh, căn phòng bày biện đơn sơ với vài món đồ gỗ đặt nép vào các góc tường, giữa phòng trống huơ trống hoác không có vật trang trí gì, lạnh lẽo như căn nhà của một ông già tuổi xế chiều.
Cửa sổ đóng chặt, rèm dày nặng nề không động đậy, cả không gian phủ một màu âm u.
Cô bỗng hỏi: “Cha em tổ chức tang lễ ở đây à?”
“Ừm.” Mạnh Bộ Thanh gật đầu. “Ngày mai tôi sẽ liên hệ luật sư để xác minh. Nếu mọi chuyện chị nói đều là thật… Thì cụ thể thế nào mình sẽ bàn tiếp.”
Cô cần một chút thời gian để suy nghĩ, cũng cần tìm người hỗ trợ.
Quý Uyển gật đầu: “Chú của em có gọi, nói là không liên lạc được với em.”
“…”
Mạnh Bộ Thanh vừa đổi điện thoại, SIM cũ vẫn chưa lắp sang máy mới. Nghe vậy, cô vội vào phòng, lắp lại thẻ SIM, liền thấy hiện lên vài cuộc gọi nhỡ.
Kèm theo mấy tin nhắn giải thích.