Chương 4

Cha cô, Mạnh Dũng, từng là tổng giám đốc một công ty, nhưng về sau phá sản. Hai năm không làm gì, ông tái gia nhập thị trường bằng cách đầu quân cho một công ty thương mại lớn, công việc đòi hỏi thường xuyên đi công tác, rất ít khi về nhà.

Trước khi mất, Mạnh Bộ Thanh chỉ biết ông đang điều trị ở bệnh viện thành phố bên.

Không ngờ lại là ung thư dạ dày.

Chú cô kể rằng, trước khi phát hiện bệnh, cha cô đã âm thầm kéo theo một đội ngũ thân tín để chuẩn bị khởi nghiệp.

Văn phòng đã thuê xong, người cũng đã nghỉ việc khỏi công ty cũ. Để giữ lòng tin, ông chỉ có thể cắn răng vừa làm việc vừa lén đi điều trị, cố gắng chờ đến ngày được sắp xếp phẫu thuật.

Nhưng khởi nghiệp thì cần vốn, rất nhiều vốn.
Quý Uyển là người quen cũ, không rõ ông đã dùng cách gì thuyết phục, chỉ biết cô ấy rút toàn bộ tiền tiết kiệm, thậm chí bán cả nhà để đầu tư vào công ty ông.

Bản di chúc được viết ra vào thời điểm đó.

Ai ngờ chưa kịp đến ngày phẫu thuật, ông đã bất ngờ đổ gục ngay trên đường trở về từ công ty, tử vong đột ngột.

Người dẫn đầu vừa mất, cộng thêm công ty mới thành lập bị đối thủ chèn ép đủ đường, mọi thứ còn chưa kịp hình thành đã sụp đổ hoàn toàn, hầu hết số tiền đầu tư đều tan thành mây khói.

Quý Uyển cũng mất trắng.

Trong phòng làm việc không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng mờ nhạt lách qua rèm cửa chiếu vào. Mạnh Bộ Thanh nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, mắt dần khô rát, cô ngẩng đầu, nhắm mắt lại trầm ngâm.

Việc cha cô muốn khởi nghiệp, thực ra cũng không phải điều quá bất ngờ. Ông vẫn luôn cho rằng lần phá sản trước là vì vận xui, vì tin nhầm người. Nếu năm đó không thất bại, mười tỷ tài sản kia giờ chắc đã giúp ông lên bảng xếp hạng tỷ phú rồi.

Nhưng Quý Uyển thì sao… Ai mà lại dám đem toàn bộ tài sản đi đầu tư cho một công ty không có nền tảng gì cả?

Một người phụ nữ đang yêu.

Mạnh Bộ Thanh khẽ bật cười.

Cô thật không thể tưởng tượng nổi, một người như Quý Uyển – xinh đẹp đến mức giống yêu tinh hồ ly – lại có ngày bị cha cô mê hoặc đến mức hồ đồ. Làm ra cái chuyện vừa mất tiền vừa mất nhà.

Chú cô còn nói:

[Cha cháu biết, chỉ bản di chúc cuối cùng mới có hiệu lực pháp lý. Ông vốn định sau đó sẽ viết lại bản khác để thay thế cái cũ.]

Chẳng ngờ lại ra đi đột ngột, không còn cơ hội để viết một bản di chúc mới.

Chú đã kể hết mọi chuyện cho cô.

Tin nhắn cuối cùng là một lời khuyên:

[Hiện tại coi như là tình huống xấu nhất rồi. May là cô ấy đồng ý đợi đến khi cháu tốt nghiệp, xuất ngoại rồi mới tiến hành chia tài sản và giải quyết mọi việc. Bộ Thanh, cháu không còn là trẻ con nữa, khoảng thời gian sống cùng Quý Uyển này hãy cố giữ hòa khí. Đồng thời, cũng hãy nhân cơ hội này để tự hoạch định cho mình một kế hoạch tương lai rõ ràng và khả thi.]

Chú của cô là luật sư, đang sống và làm việc ở nước ngoài, nên đôi khi dùng tiếng Trung không trôi chảy lắm. Để không hiểu nhầm, cô đã đọc đi đọc lại tin nhắn nhiều lần.

Lòng chùng xuống, càng lúc càng nặng nề.

Cảm giác uất ức bị dồn nén cũng theo đó mà tan đi phần nào.

Giờ khi đã biết rõ đầu đuôi, cô cảm thấy chia cho Quý Uyển một nửa tài sản cũng chẳng phải chuyện sai trái. Dù về lý thuyết, khoản đầu tư kia là do Quý Uyển tự nguyện, nhưng việc cha cô giấu bệnh rồi đi vay vốn đầu tư, rõ ràng là hành vi có ý lừa dối.

Mạnh Bộ Thanh xoa thái dương, cố gắng xoa dịu cảm xúc.

Cô đang tự thuyết phục mình nhanh chóng chấp nhận thực tại.

Cô cầm điện thoại, tâm trạng ủ rũ bước ra khỏi phòng.

Quý Uyển vẫn đứng ngay ngắn ở lối vào, đợi cô, thấy cô ra liền hỏi nhẹ nhàng: “Xác nhận xong chưa?”

Ác cảm trong lòng Mạnh Bộ Thanh với người phụ nữ kia đã vơi đi đôi chút.

Dù sao… Người này cũng có thể xem là một nạn nhân.

Mạnh Bộ Thanh vốn là người biết lý lẽ, dù trong lòng vẫn còn lẫn lộn nhiều cảm xúc, cô vẫn lịch sự nói: “Xác nhận rồi. Quý, dì Quý? Vậy dì cứ ngủ ở phòng cho khách trước đi.”

Cô chỉ tay về phía căn phòng cuối hành lang.

Quý Uyển đi đến trước cửa, rồi lại dừng bước, ngẩng đầu hỏi: “Em ngủ ở tầng trên à?”

Căn hộ là dạng thông tầng hai lầu.

“Trên đó để trống.” Mạnh Bộ Thanh đáp: “Vì tôi lười leo cầu thang.”

Quý Uyển thản nhiên sai bảo: “Vậy được, tôi sẽ ngủ tầng trên. Em giúp tôi mang vali lên nhé, cảm ơn em.”

“……”