Chương 5

Mạnh Bộ Thanh trừng mắt sau lưng cô ấy một cái, rồi cam chịu nhấc vali lên lầu.

Xong xuôi, cô không nói thêm gì, quay về phòng mình.

Cô ngủ ở phòng bên hông.

Phòng nhỏ, chỉ vừa đủ kê một chiếc giường lớn chiếm gần hết không gian. Cách bài trí tối giản giúp cô ban đêm dễ ngủ hơn.

Mạnh Bộ Thanh ngồi bệt dưới sàn, ngẩn người hồi lâu mới lôi điện thoại ra. Tim vẫn đập nhanh, đầu óc vẫn rối như tơ vò.

Có vài tin nhắn mới, toàn là bạn bè rủ đi chơi game.

Cô lơ đi.

Hai nhóm chat đang hiện thông báo đỏ chói “99+”. Trong một nhóm chuyên bàn chuyện tiểu thuyết, có người vừa nhắc tới cô: “Hôm nay Mạnh Bộ Thanh vẫn chưa lên tiếng gì cả.”

Cô yếu ớt gửi một sticker cho có lệ.

[Tiểu Nhiên: Tự dưng nhận ra, toàn bộ chữ ký cũ của Quân Quân đều là câu mở đầu trong truyện của Tất Bảo đó!]

(“Quân Quân” là nickname của Mạnh Bộ Thanh trong nhóm.)

Lập tức có người kéo về lục lại lịch sử chữ ký của cô.

[…: Ơ, sao là bản tiếng Anh vậy?]

[Thập Dư: Người có học vẫn khác hẳn.]

Mạnh Bộ Thanh gõ dòng giải thích:

[Quân Quân: Dùng nguyên văn dễ bị tìm ra truyện là gì, giờ tôi vẫn chưa muốn come out đâu.]

[Mặc Hành: Đơ.jpg]

[Mộc Cửu: Ủa nhưng mà… Lộ ra là chữ ký từ truyện bách hợp thì come out cái gì? Nhiều gái thẳng cũng đọc mà?]

[…: Nhưng nếu chỉ đọc bách hợp, thì hơi bị rõ đấy…]

Câu chuyện nhanh chóng bị chuyển sang đề tài khác: Bàn về chương mới nhất trong truyện đang đăng của Tất Mân. Ai nấy bàn tán nhiệt tình, chẳng màng việc spoil người chưa đọc.

Dù sao nhóm cũng chỉ có chín người, toàn fan cứng đọc ngay khi có chap mới, lại còn viết bình luận dài đầy tâm huyết.

Mạnh Bộ Thanh vội tắt khung chat.

Cô mở app đọc sách, tranh thủ đọc nốt chương mới.
Tất Mân là tác giả cô thích suốt bốn năm qua, kiểu “siêu thích” ấy. Truyện của Tất Mân mạch lạc, văn phong giản dị nhưng giàu cảm xúc, càng đọc kỹ càng thấm thía.

Đọc xong, tâm trạng của cô lại bình ổn lạ thường.

Thậm chí khóe môi còn khẽ cong lên.

Cô quay lại khung chat, nhập hội bàn luận, thao thao bất tuyệt đưa ra loạt giả thuyết và phân tích cảm tính.

Nhưng chưa kịp vui quá năm phút.

Cốc cốc.

Một giọng nói vang lên: “Em lên đây một chút.”

Là giọng Quý Uyển.

Mạnh Bộ Thanh lập tức đứng dậy.

Mở cửa ra, nhìn người trước mặt, cô thở dài rõ ràng: “Giờ dì lại muốn gì nữa đây?”

Ở góc hành lang tầng trên, có một con nhện.

Ngay giữa mảng tường trắng và phần ốp gỗ chân tường, lơ lửng một cái mạng nhện thưa thớt, méo mó, giống như kẹo bông gòn bị xẹp xuống. Con nhện chân dài cỡ đồng xu nằm yên, có vẻ là loài nhện nhà phổ biến.

Ban đầu, Quý Uyển định lấy giấy lau rồi dọn luôn.

Nhưng khi đến gần, cô lại thấy ngay phía dưới con nhện, trên ván gỗ dán một chiếc sticker màu nâu hình Người Nhện — giống như dán từ đồ chơi nào đó bóc ra.

Bên dưới còn có dòng chữ tròn tròn dễ thương: [Người Nhện ở đây!]

Quý Uyển: “…”

Vậy nên cô mới gọi Mạnh Bộ Thanh lên.

Quý Uyển chỉ vào góc tường: “Em rõ ràng thấy có nhện, sao không dọn đi?”

Đã thế còn dán sticker cạnh nó nữa…

Mạnh Bộ Thanh nhìn góc ấy, mím môi, một lúc sau mới chịu nhỏ giọng giải thích:
“Tôi thấy… Nó giống bạn cùng phòng của tôi.”

Quý Uyển: “…”

“Em thấy cái gì cơ?”

“Thôi bỏ đi.” Quý Uyển đưa tay xoa trán: “Giờ thì mau dắt bạn cùng phòng của em xuống tầng dưới.”

Mạnh Bộ Thanh lắc đầu: “Nhưng nó sống ở đây, còn có nhà nữa.”

“Thì nó cũng có thể chết ở đây luôn. Mạng nhện và xác cùng gom vào một tờ giấy, coi như trọn vẹn cuộc đời.” Giọng Quý Uyển đột nhiên lạnh đi mấy độ.

Mạnh Bộ Thanh bĩu môi, nhẫn nhịn nói: “Vậy dì đợi chút, để tôi tìm cái gì đó đựng nó.”

Nói xong, cô lạch bạch xuống tầng, lục tung đủ thứ chai lọ hũ hộp.

Cô cần thứ gì đó có miệng rộng một chút.

Lục mãi, mới thấy trong tủ lạnh có hũ mứt chanh dây đã hết hạn. Mạnh Bộ Thanh đổ phần mứt dở vào thùng rác, rửa sạch lọ rồi mang lên tầng trên.

Quý Uyển vẫn đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, giữ khoảng cách vừa phải, lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình.

Mạnh Bộ Thanh cầm chiếc lọ thủy tinh, từ từ đưa miệng lọ về phía con nhện. Khi đến đủ gần, cô dừng lại mấy giây, sau đó ra tay nhanh gọn, chụp mạnh một cái, con nhện bị kéo cả cùng đám tơ mỏng đứt quãng dính lên thành tường.

Cô điều chỉnh góc lọ, con nhện rơi nhẹ nhàng xuống đáy như một mảnh giấy.

Nó không động đậy, mảnh khảnh nhẹ bẫng như tờ giấy mỏng manh đến nỗi gió cũng chẳng buồn lay.

Mạnh Bộ Thanh thử lắc nhẹ chiếc lọ, cảm giác cũng giống như đang lắc một mảnh giấy không thể nhẹ hơn.

Thì ra… Đã chết rồi.

Không rõ là chết từ lúc nào.

Dù sao thì, nó cũng chỉ lặng lẽ treo trên mạng nhện, bất động rất lâu rồi.

Cô nhìn chăm chú qua miệng lọ thủy tinh, ánh mắt như đang lặng lẽ tiễn biệt. Rồi vặn nắp lọ lại, đóng kín.

Đằng sau vang lên giọng nói của Quý Uyển:

“Đừng buồn. Nhìn dáng vẻ thế kia chắc là chết già rồi. Không chừng con cháu đã lúc nhúc ở đâu đó khắp trong nhà rồi ấy chứ.”